dấu xưa
DẤU XƯA
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
.
.
TỰA
Ta, như một lữ hành, lang thang tìm đất trọ,
khoảnh khắc dừng chân rồi mải mê lên đường.
Ra đi từ cát bụi mịt mùng, ta mộng về nơi yên
nghỉ, cho dù yên nghỉ thiên thu.
Từ cuộc hành trình ấy, đôi khi ta thấy bóng
người chạm lên đá núi, khuôn mặt soi trên
sông hồ, tâm tình thấm vào lòng giấy.
Nỗi niềm một thuở, như vệt bụi, rồi phai theo
thời gian, khuất dần dấu xưa, lắng vào hư vô.
Thủ Đức, cuối thu 2011
ĐOÀN THUẬN
.
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
.
![]() |
| tranh củaJohn Atkison Grimshaw |
.
TỰA
Ta, như một lữ hành, lang thang tìm đất trọ,
khoảnh khắc dừng chân rồi mải mê lên đường.
Ra đi từ cát bụi mịt mùng, ta mộng về nơi yên
nghỉ, cho dù yên nghỉ thiên thu.
Từ cuộc hành trình ấy, đôi khi ta thấy bóng
người chạm lên đá núi, khuôn mặt soi trên
sông hồ, tâm tình thấm vào lòng giấy.
Nỗi niềm một thuở, như vệt bụi, rồi phai theo
thời gian, khuất dần dấu xưa, lắng vào hư vô.
Thủ Đức, cuối thu 2011
ĐOÀN THUẬN
.
THƠ THIỀN VƯƠNG DUY
Vương Duy tự họa
LỜI NGÕ
Đạo
Phật là dấu ấn đậm nét lên dòng thơ Vương Duy thời trai trẻ. Vì lẽ đó, người
đương thời gọi ông là Thi Phật Vương Duy, bên cạnh Thi Tiên Lý Bạch, Thi Thánh Đỗ
Phủ. Ngay yếu tố ban đầuấy đã có nét riêng Duy Ma Cật và càng về sau, chất thiền càng lắng sâu vào thơ
ông.
Ở đây, chúng tôi không có ý định đi sâu
phân tích mà chỉ nói sơ lược đôi nét thiền trong thơ Vương Duy, theo cảm nhận nông cạn của chúng tôi khi đọc thơ ông. .
Ngoài ra, chúng tôi cũng dịch
một số bài thơ có nội dung nói trên, theo thể lục bát, để tiện việc đối
chiếu tham khảo. Do vậy, chúng tôi còn nhiều thiếu sót, rất mong các bật tiền
bối, thân hữu và đọc giả góp lời chỉ giáo.
Đoàn Thuận
.tranh và bút pháp của Vương Duy
.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








